Looking up...
Cha của một người, thường được sử dụng trong ngữ cảnh thân mật hoặc khi nói về cha của chính mình.
爸爸今天带我去公园。
Bố tôi hôm nay đưa tôi đi công viên.
Trong tiếng Việt, 'bố' thường được sử dụng để gọi cha của chính mình, trong khi 'ông' hoặc 'bố' có thể được sử dụng để gọi cha của người khác.
Trong tiếng Việt, 'bố' thường được sử dụng để gọi cha của chính mình, trong khi 'ông' hoặc 'bố' có thể được sử dụng để gọi cha của người khác.
Trong tiếng Việt, '爸爸' được phiên âm thành 'bố', không phải 'bà ba'.
Từ '爸爸' có nguồn gốc từ tiếng Trung Quốc, được sử dụng để chỉ cha trong ngữ cảnh thân mật. Trong tiếng Việt, từ này được phiên âm thành 'bố'.
Trong tiếng Việt, 'bố' thường được sử dụng để gọi cha của chính mình, trong khi 'ông' hoặc 'bố' có thể được sử dụng để gọi cha của người khác. Trong tiếng Trung, '爸爸' là từ thân mật, trong khi '父亲' (fùqīn) được sử dụng trong ngữ cảnh chính thức hơn.