Looking up...
Có vị giống đường, dễ chịu khi nếm, thường dùng để miêu tả thực phẩm hoặc đồ uống.
Cà phê này quá ngọt, tôi không uống được.
Món chè này ngọt vừa phải, rất ngon.
Từ này thường được dùng để mô tả cảm giác tích cực về vị giác.
Dễ nghe, êm tai, thường dùng để nói về giọng nói hoặc âm thanh.
Cô ấy có giọng nói rất ngọt, nghe một lần là nhớ.
Anh ấy nói năng ngọt ngào khiến ai cũng cảm thấy thoải mái.
Dùng theo nghĩa ẩn dụ, không liên quan trực tiếp đến vị giác.
'Ngọt' dùng chung cho vị giác và âm thanh, trong khi 'ngọt ngào' thường mang tính cảm xúc hơn, chủ yếu dùng cho tình cảm hoặc giọng nói dịu dàng.
Bạn có thể dùng 'ngọt' để nói về đồ ăn (nghĩa đen) hoặc giọng nói (nghĩa bóng). Luôn xem xét ngữ cảnh để hiểu đúng sắc thái.
Từ thuần Việt, có nguồn gốc từ tiếng Việt cổ, dùng để chỉ vị giác dễ chịu tương tự đường.
Có thể dùng theo nghĩa đen (vị giác) hoặc nghĩa bóng (giọng nói, cách cư xử). Khi dùng cho giọng nói, mang sắc thái tích cực, thể hiện sự dịu dàng, thu hút.